Tác giả

Hoàng Phủ Ngọc Tường

Giới Thiệu

Hoàng Phủ Ngọc Tường (1937-2023) là một nhà văn nổi tiếng của Việt Nam, được biết đến với phong cách tùy bút sâu sắc và tình cảm gắn bó với quê hương xứ Huế. Năm 1964, Hoàng Phủ Ngọc Tường nhận bằng Cử nhân triết Đại học Văn khoa Huế. Từ năm 1960 đến năm 1966 ông dạy tại Trường Trung học phổ thông chuyên Quốc Học Huế. Từ năm 1966 đến 1975, Hoàng Phủ Ngọc Tường thoát ly gia đình để lên chiến khu, tham gia chiến tranh Việt Nam chống lại Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng hòa bằng hoạt động văn nghệ. Năm 1978 ông được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam. Ông từng là Tổng thư ký Hội Văn học nghệ thuật Bình Trị Thiên-Huế, Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật Bình Trị Thiên, Tổng biên tập tạp chí Cửa Việt. Năm 2007, ông được trao Giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật, cùng đợt với vợ là nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ.


Sách nói (1)

Tuyển tập Hoàng Phủ Ngọc Tường do NXB Trẻ thực hiện, gồm ba tập, tuyển chọn những bài bút ký, nhàn đàm và thơ đặc sắc nhất của ông. Hoàng Phủ Ngọc Tường là một nhà văn tài hoa, đặc biệt về thể loại bút ký. Ông “đã chọn bút ký là thể loại văn xuôi tiêu biểu… (là) duy nhất và không thể thay thế được”, như từng tâm sự về nghề văn. Đó là một lựa chọn có nền tảng – nền tảng của học vấn, của chiêm nghiệm và hơn nữa, của một tâm hồn giàu cảm xúc duy mỹ. Mỗi bài ký của ông đều có một nét riêng độc đáo, kết hợp nhuần nhuyễn giữa kiến thức và chất trữ tình, văn chương vừa phóng khoáng mãnh liệt vừa bay bổng đầy chất thơ về rất nhiều nội dung khác nhau: văn học, triết học, lịch sử, địa lý... Dù viết nhiều đề tài khác nhau, bạn đọc vẫn ấn tượng nhất những trang viết của ông về Huế. Những bút ký về sông Hương của ông, có thể nói đã trở thành “kinh điển”: Ai đã đặt tên cho dòng sông, Sử thi buồn, Hoa trái quanh tôi… “Trước khi về đến vùng châu thổ êm đềm, nó đã là một bản trường ca của rừng già, rầm rộ giữa bóng cây đại ngàn, mãnh liệt qua những ghềnh thác, cuộn xoáy như cơn lốc vào những đáy vực bí ẩn, và cũng có lúc nó trở nên dịu dàng và say đắm giữa những dặm dài chói lọi màu đỏ của hoa đỗ quyên rừng. Giữa lòng Trường Sơn, sông Hương đã sống một nửa cuộc đời của mình như một cô gái di-gan phóng khoáng và man dại…”

Xem thêm