Sách nói Những Lối Về Ấu Thơ của Phạm Công Luận và Đặng Nguyễn Đông Vy mở cho ta nhiều lối về đầy thân quen, gần gũi: hương vị Tết với bánh tét truyền thống, thịt kho hột vịt thơm lừng, hình ảnh của lũ trẻ xúm xít nhận tiền lì xì, và cũng thể là nỗi buồn trẻ thơ khi “ông bán bánh mì” lúc nào cũng cắt miếng thịt to, chả to và cả lát ớt cũng to không còn bán trước cổng trường nữ. Cuốn sách là tập hợp với 35 tản văn đầy thi vị, hồn hiên và nhẹ nhàng – đó là những khoảnh khắc đưa lối ta về với ấu thơ… “Như vậy, những món yêu thích hồi còn nhỏ ta ăn không chỉ bằng lưỡi, bằng miệng mà bằng cả tâm hồn, cảm xúc và tất nhiên bằng cả nhu cầu của một cơ thể đang lớn. Cái bánh nào ngon bằng bánh mẹ cho ta khi mới đi chợ về, được gói trong lớp giấy điều mỏng thấm loang vết dầu từ vỏ bánh. Chén cơm nào ngon bằng chén cơm ấm nóng trong một chiều mưa, sau một trận đá banh ngoài bãi cỏ gần nhà. Lúc ấy cơm ăn với cá,thịt, trứng chiên hay ba khía đều ngon…” (Trích Quà Vặt). Một người lớn lên ở thôn quê, một người sinh ra nơi phố thị, họ có những ký ức khác nhau nhưng cùng chung một nỗi nhớ chưa bao giờ nguôi về những ngày đã cũ. Tập tản văn của hai tác giả Đặng Nguyễn Đông Vy - Phạm Công Luận đưa người nghe trở về với ký ức của chính họ: một Sài Gòn duyên dáng và thi vị của những ngày xưa cũ, một chốn quê nhà yên bình và man mác buồn.
Xem thêmSách nói (5)
Lạc Giữa Nhân Gian của tác giả Đặng Nguyễn Đông Vy là những chiêm nghiệm về cuộc đời chính mình, hay rộng hơn là những chiêm nghiệm về cuộc sống. Độc thoại, Những người đàn bà đọc, Cô bé trèo cây, Từ ngữ, Chốn riêng, Chung thủy, Chọn lựa, Nếu hạnh phúc là món ăn, Con cái, Tình yêu đầu tiên, Giấc mơ màu nước, Lạc giữa nhân gian…đều chạm vào nỗi cô đơn sâu thẳm và những mong ước thầm kín của nhiều người. Cùng lắng nghe những suy tư dịu dàng mà sâu sắc từ tác giả Đặng Nguyễn Đông Vy bạn nhé.
Xem thêmVới sách nói Trên Đường Rong Ruổi, tác giả Phạm Công Luận đưa chúng ta về miền ký ức với Cây ta thích trồng, Món ăn ngày Tết, Con vật yêu thích, Bạn cũ trung học, Gác xép, Ông nội và cha và con, Giao thừa, Tình đầu v.v… và khiến người đọc rưng rưng với đoạn kết Nhớ mẹ những đêm xưa: "Nhà xây xong, má sống với con cháu thêm được mười một năm nữa. Khi đưa tang má, chiếc quan tài được đô tùy khiêng ra và cúi thấp đầu để má chào căn nhà yêu dấu lần cuối. Ta chống gậy tre đứng nhìn, quặn thắt trong lòng." Mời bạn lắng nghe những âm thanh văng vẳng mà quen thuộc, thân thương của quá khứ.
Xem thêmHãy Tìm Tôi Giữa Cánh Đồng của tác giả Đặng Nguyễn Đông Vy được in lần đầu năm 2007 với số lượng ít, chủ yếu để tặng bạn bè và bán một ít trên mạng. Nhưng đã có nhiều bài viết giới thiệu cuốn sách rất hay, đến nỗi tác giả thú nhận rằng khi đọc lại đến giờ vẫn còn thấy xúc động. Viết được một bài viết nhỏ để nói lên cảm xúc của mình, và được người đọc cảm nhận, có lẽ cũng là một điều hạnh phúc. Một sách nói trong trẻo như giọt sương trên cỏ, len lỏi mùi khói nồng trong từng con chữ khiến người đọc, nhất là những đứa trẻ xa quê không khỏi cay nồng sống mũi. Trong giọt sương ấy phản chiếu màu xanh ngắt của cỏ, mang một chút ngọt của của lúa non, cả vài giọt nắng rót vào tán lá của trái cây chín mùa - làm cho bất kỳ ai cũng có thể dễ dàng vẽ nên một bức tranh thôn quê Việt Nam trong tâm trí. Từng trang sách như trang nhật ký của một cô gái bình thường, chứa những dại khờ ngô nghê vụn vặt, chắt chiu từng kỷ niệm yêu thương. Và khi đọc quyển sách, ta còn được chính chủ nhân của nó kể chuyện cho nghe, rồi trải lòng về cảm xúc của ngày xa xưa lẫn ngay tại lúc này. Từng câu chuyện nhỏ, nhưng mang những triết lý yêu thương đong đầy, không cao xa nhưng trong bộn bề cuộc sống chúng ta lại thường quên đi mất. Bạn sẽ bắt gặp trong sách nói này những câu văn đầy nỗi niềm, khiến bạn phải dừng lại một lúc lâu để suy ngẫm, thấm thía hơn về cuộc sống quanh mình.
Xem thêm"Nếu biết trăm năm là hữu hạn, cớ gì ta không sống thật sâu…” Có đôi khi những bộn bề của cuộc sống cuốn ta đi như dòng nước cuốn trôi chiếc lá. Cứ thế, ta vội vã làm, vội vã ăn, vội vã ngủ, vội vã yêu và vội vã… sống! Chắc hẳn đã không ít lần mỗi chúng ta đều thốt lên “giá như…” Nếu Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn đưa người nghe đến nhiều tầng của cung bậc cảm xúc, đến nhiều không gian tưởng chừng ta không thể quay về, vừa hoài niệm, sâu sắc, vừa giản dị, chân thành, vừa quá khứ, hiện tại. Đi qua 44 tản văn, dù ở lứa tuổi nào, bạn cũng sẽ dễ dàng bắt gặp chính mình trong đó, để cùng soi chiếu hành trình mình đã, đang và sẽ tiếp tục bước đi, để trưởng thành và hạnh phúc. Fonos mời bạn cùng lắng nghe!
Xem thêm